Hi . chào các bạn hôm nay thì thấy hơi căng thẳng vì nhiều việc nên lượn lờ mấy trang mạng một chút tìm mấy câu chuyện bài thơ hay hay học . Đây là những bài thơ vui mình đọc thấy hay hay buồn cười và sưu tầm được từ các nguồn giúp các bạn giải trí một chút nếu có căng thẳng . 🙂

.

anh che hai huoc

 

 

 

Định nghĩa vợ

 

Vợ là mẹ các con ta. Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân.

Vợ là tổng hợp: bạn thân
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền.

Vợ là ngân khố, kho tiền.
Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra.
Vợ là biển cả bao la.
Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà.

Vợ là âm nhạc, thi ca.
Vừa là cô giáo, vừa là luật sư.
Cả gan đấu khẩu vợ ư?
Cá ươn không muối, chồng hư cãi vờ (vợ).

Chồng ơi! Đừng có dại khờ.
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?
Vợ là phước lộc thọ tài…
Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen.

Vợ là thượng cấp chỉ huy.
Là người lãnh đạo, bảo gì, chồng vâng!
Vợ là bà… mẫu, ông thân.
Sớm hôm hiếu thảo, ân cần dám quên.

Vợ là cảnh sát ven biên.
Chồng mà “đi lạc”, bắt liền, điều tra!
Vợ là nội tướng trong nhà.
Đồng hồ luôn kiểm, giúp ta đúng giờ.

Vợ là chủ nợ ngây thơ.
Cho chồng tháng tháng ngon ơ, nộp tiền.
Vợ là thư kí rất siêng.
Thư từ, ngăn kéo toàn quyền moi ra.

Vợ còn đại diện quan toà.
Bắt tội phải nhận, bảo tha được nhờ.
Vợ là bà chủ căn cơ.
Quen mồm sai vặt, con thơ ngại bồng.

Vợ còn là những cơn giông.
Thổi chồng ra ngủ sa lông là thường.
Vợ là cung cách đế vương.
Áo quần sang trọng, đúng đường văn minh.

Vợ với Táo chẳng thân tình.
Chồng bèn một bếp một mình quyền uy.
Phát thanh đài vợ rất chì.
Cằn nhằn trăm chuyện phát đi đêm ngày.

Vợ là võ sĩ cao tay.
Ngọn quyền, môn cước nàng hay thử chồng.
Vợ là… đủ thứ biết không?
Nếu mà muốn định nghĩa xong, cả đời!

 

Thơ chế Thơ các cụ xưa

 

Chế thơ Nguyễn Khuyến

Tô canh lạnh lẽo nước trong veo
Vài lát hành hoa bé tẻo teo
Nước chấm gọi là hơi gợn tí
Thịt kho thái mỏng gió bay vèo

Dưa vừa mới muối còn xanh ngắt
Cơm chén vừa xong dạ vẫn teo
Tối đói cồn cào không ngủ được
Muỗi bu vào chích cái thân bèo!!!

 

Chế thơ Bà huyện Thanh Quan

Bước tới nhà em, bóng xế tà
Đứng chờ năm phút, bố em ra
Lơ thơ phía trước, vài con chó
Lác đác đằng sau, chiếc chổi chà

Sợ quá anh chuồn, quên đôi dép
Ông già ngoác mỏ, đứng chửi cha
Phen này nhất quyết thuê cây kiếm
Trở về chém ổng đứt làm ba.

 

Chế thơ Hồ Chí Minh

Cánh ngồi bàn dưới thật là hay 
Cười nói râm ran suốt cả ngày 
Sáng đến ngồi dùng ngô nếp nướng 
Trưa về thường chén bánh mỳ quay

Vina thuốc lá tha hồ hút
Rượu ngọt bia thơm mặc sức say
Bạn cũ đi qua ta ở lại
Dại gì rời khỏi chốn vui này

 

 

Chưa đi chưa biết …

 

Chưa đi chưa biết Sài Gòn
Ði về trong túi không còn một xu
Giận mình vì thấy mình ngu
Mình ăn thì ít, thằng cu ăn nhiều

*****
Chưa đi chưa biết Huế thương
Ði rồi mới biết Huế thường như ai
Nhưng mà Huế thiệt là tài
Hắn chơi dưới nước, mình chơi trên bờ

*****
Chưa đi chưa biết Vũng Tàu
Ði rồi mới biết họ giầu hơn ta
Có tắm biển, có mát xa
Có gà móng đỏ đem ra đá liền

*****
Chưa đi chưa biết Ca Li
Ði rồi mới thấy cái gì cũng mê
Ca Li đi dễ khó về
Em đi bơm ngực, chị về bơm mông
Bolsa đất chật người đông
Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều

*****

Vườn Lài đi dễ khó về,
Khi đi tay trắng, khi về “sầu riêng”
Anh ơi vui chốc chớ ghiền
Chớ quên cái nghĩa vợ hiền nghen anh !

Chưa đi chưa biết chùa chiền,
Đi rồi mới biết được “thiền” cùng trai.

Chưa đi chưa biết Vườn Lài,
Đi rồi phải biết cách xài condom.

Chưa đi chưa biết Sài Gòn,
Đi rồi mới biết chẳng còn trai tơ

 

Thơ chế Truyện Kiều (Phần 1)

 

Trăm năm trong cõi người ta 
Nguyễn Du được gọi là cha truyện Kiều
Đọc xong Anh thấy đăm chiêu
Vì Du đã viết rất nhiều điều sai
Người tốt thì hay bị die…
Đầu lòng 2 ả tố nga
Thúy Kiều là chị hay cười ha ha
Thúy Vân bản tính thối tha
Luôn luôn đấu đá muốn là chị cơ
Thúy Kiều mệt mỏi bơ phờ
Nên đành nhẫn nhịn : ” Thôi ờ tao thua “
Vân sướng : ” Tao thắng làm vua
Còn mày bại trận làm cua trong nồi “
Thúy Kiều tức giận : ” Đồ tồi”
Thúy Vân vừa cú vừa cay
Nhặt dao , lao tới , chém bay cái đầu
Kiều ta còn mỗi đầu lâu
Mất thân , đành kiếm xà mâu cắm vào
Thúy Vân sợ quá thành đao
Cha mẹ thấy thế gửi vào lầu xanh.
Bán thân mới được 1 tuần
Vân kiếm được kẻ chuộc thân cho mình
Chàng tên là Mã Giám Sinh
Xuất thân từ chốn võ lâm truyền kì
Thanh niên trai tráng đôi mươi
Nhiều tài lắm của là người đẹp trai
Cò kè bớt 1 thêm 2
Giờ lâu ngã giá vàng ngoài 4 trăm
Thúy Vân tuổi mới 15
Là gái sung sức ăn nằm rất phê
Kiệu to đến rước Vân về
Nghĩ tới khoái lạc sướng tê cả người
Quản gia đón kiệu tươi cười
Thân lùn trán hói là người rất thâm
Quản gia tên gọi Thúc Sinh
Đi cùng với vợ là Đình Hoạn Thư
Hoạn Thư yểu điệu hiền từ
Do được giáo dục bởi sư trong đền
Thúc Sinh cầm quả đao cong
Lưỡi dao cắm phập vào trong mình chàng
Giám Sinh chưa kịp hoang mang
Thì đã tắt thở hồn sang xứ trời
Vân đang rũ rượi tơi bời
Thì bị cả lũ vào chơi hội đồng
Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân
Kiếp người lưu lạc bao giờ mới thôi
Phận sao phận bạc như vôi
Làm cho nước chảy hoa trôi lỡ làng
Ðang khi Vân thấy hoang mang
Bỗng đâu xuất hiện 1 chàng tiều phu
Cao to, mạnh khoẻ, lù đù
Chàng ta lắp bắp : ” Tôi Cù Sở Khanh “
Vội vàng xé yếm lụa xanh
Sở Khanh bản tính thật thà
Chỉ biết bất động đứng xa mà nhìn
Sơ Khanh mệt ngủ li bì
Thúy Vân chộm ngựa vội phi về nhà
Chém cha cái số đào hoa
Sở Khanh mệt mỏi tơi bời
Bị nung dưới ánh mặt trời chói chang
Thúc Sinh miệng quát oang oang
“Làm bồ tao trốn, tao phang chết mày”
Tay lăm lăm quả dao phay
Tấm thân mạnh khoẻ từ nay thôi rồi
Thúc Sinh xỉ vả xong rồi bỏ đi.
Thúy Vân phi ngựa vèo vèo
Bất ngờ sập bẫy bị treo lộn đầu
Xung quanh 1 lũ đầu trâu
Thấy Vân ngon quá liền bâu vào nàng
Bỗng nghe thấy 1 tiếng choang
1 thanh bảo kiếm lẹ làng rút ra
Kiếm khách tuy đứng từ xa
Kiếm khí vẫn khiến người ta rùng minh
” Bọn bây sao thật đáng khinh
Hiếp đáp phụ nữ tao binh chúng mày “
Côn đồ lập tức bao vây
Chiều thu gió thổi cành cây là là
Chớp lên 1 ánh sao sa
Lưu manh cả lũ thành ma không đầu
Thúy Vân cảm cái ơn sâu
” Kiếp này xin nguyện theo hầu ân công “
” Giúp người chẳng để báo công
Tiểu thư bảo trọng ta không dám phiền
Ngân lượng còn 1 đôi viên
Xin nhận lộ phí có tiền ăn chơi “
Đội trời đạp đất ở đời
Họ Từ tên Hải vốn người xì tin
Từ nhỏ luyện đồng tử công
Nghiêm cấm sắc dục nếu không chết liền
Thúy Vân lập tức giả điên
Lột đồ khóc lóc luyên thuyên không ngừng
Chàng Từ gặp chuyện chẳng đừng
Nên bất đắc dĩ phải dừng lại coi
Thúy Vân là gái làng chơi
Trổ hết bản lĩnh để mơi chàng Từ
Đồng nam dương khí quá dư
Gặp siêu dâm nữ đến sư cũng tèo
Thời gian lặng lẽ trôi mau
Từ Hải bỗng thấy đau đầu nhức chân
Thế rồi kinh mạch toàn thân
Cùng nhau đứt hết , muôn phần xót xa Trở thành phế vật thật là đáng thương
Ân hận phẫn uất bi thương
Từ Hải chết đứng bên đường tội thay
Thúy Vân chẳng chút mảy may
Hớp đống ngân lượng đi ngay 1 lèo
Thúy Vân sắp được về nhà
Tâm trạng vui vẻ hát ca dọc đường
Trải đầu vuốt tóc soi gương
Chợt thấy hiểm họa khôn lường thất kinh
Phía sau đuổi tới – Thúc Sinh
Sông chắn trước mặt , đinh ninh rồi đời
Vân ta lại chẳng biết bơi
Tiền Đường Giang sẽ là nơi chôn vùi
Thúc Sinh khấp khởi mừng vui
Trước sau hết lối thật xui cho mày
Thúy Vân uất hận dâng đầy
Quyết tâm cùng chết , bớt cay đôi phần
Nghĩ xong lập tức chuyển thân
Quay người lễ phép nhún chân vái chào
Thúc Sinh tự mãn quá cao
Không chút phòng bị mà lao tới liền
Thúy Vân lập tức bước xiên
Kéo theo thằng Thúc rơi liền xuống sông
Thúc Sinh béo ịch nặng mông
Chìm luôn xuống đáy con sông Tiền Đường
Thanh Minh trong tiết tháng ba
Kim Trọng thăm ruộng đi ra kênh đào
Họ Kim xuất xứ từ Lào
Mắc bệnh từ bé đao đao đần đần
Tai lòi , mắt chột , thọt chân
Xứng danh ” Phế vật mười phân vẹn mười “
Thấy trên sông có bóng người
Là 1 mỹ nữ xinh tươi hồng hào
Họ Kim lập tức vớt vào
Sắc đẹp khiến hắn nôn nao bần thần
Cô gái đó là Thúy Vân
Nàng được Kim Trọng ân cần chăm nom
Qua cơn thập tử nhất sanh
Tâm tình chuyển biến Vân thành gái ngoan
Cùng Kim kết nghĩa phượng loanh
Thế rồi 9 tháng 10 ngày
Thúy Vân sinh được 1 bày thiếu nhi
Trải qua bao truyện li kì
Cuối cùng cũng có hép py en đình

 

Thơ chế Truyện Kiều (Phần 2)

 

Đầu lòng hai ả quái thai,
Kiều là con chị ,Vân là con em . 
Gian cốt cách,dâm tinh thần,
Giống người thì ít,giống ma mười phần . 
Vân xem thô bạo khác người, 
Khuôn mặt đầy mụn,người thì như heo. 
Heo cười,khỉ hú,ma chê, 
Kênh kênh mắc ói,cóc nhường làn da. 
Kiều càng xấu xí dâm tà, 
So về ngu dốt lại là phần hơn: 
Mặt như khỉ,râu bồm chồm, 
Voi ghen thua béo,bò hờn kém ngu. 
Một hai ngu nhất Kinh Thành, 
Dốt đành đòi một,dơ đành họa hai. 
Ngu si vốn sẵn tính trời, 
Pha nghề đánh lộn đủ trò ăn chơi….
2)Trăm năm trong cõi người ta
Nguyễn Du được gọi là cha truyện Kiều
Đọc xong Anh thấy đăm chiêu
Vì Du đã viết rất nhiều điều sai
Người tốt thì hay bị die
Còn mấy đứa ác sống dài như trâu
Trải qua 1 cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng……

ĐỂ LẠI PHẢN HỒI CỦA BẠN TẠI ĐÂY

Phản hồi về bài viết này

2 COMMENTS

LEAVE A REPLY


*